Tạm biệt Lai Châu, đến với vùng Tây Nguyên lộng gió, Đề án 1816 như cơn gió mát tỏa đến khắp các buôn làng, cuốn phăng những trì trệ, cũ kỹ. Nằm trọn phía Tây Trường Sơn, giữa những vòng núi, Kon Tum là nơi duy nhất cả nước có những dòng sông chảy xuôi mà nhìn vào cứ ngỡ là đang chảy ngược. Chúng tôi có mặt tại trạm xá và phòng khám đa khoa khu vực Ngọc Wang, huyện Đắk Hà (nơi khám chữa bệnh cho bà con ở 3 xã: Ngọc Wang, Ngọc Réo, Đắk Mar).
Người dân không được biết nhiều về nội dung của Đề án 1816, chỉ biết rằng, người thân của họ thoát "lưỡi hái của tử thần", còn các thầy thuốc tuyến dưới nói: Đề án 1816 là nhân văn, là đạo lý của cuộc đời. Và hơn thế, đây là một đề án thiết thực, hiệu quả học tập và làm theo tấm gương Bác Hồ đang được triển khai trên toàn quốc.
Một ngày trung tuần tháng 9, không khí thật oi nồng, chúng tôi có mặt tại Phòng hồi sức của Bệnh viện đa khoa tỉnh Lai Châu. Trong căn phòng nhỏ, người phụ nữ nhỏ bé, ngồi bên cạnh giường hồi sức, tay cầm chiếc quạt phe phẩy cho con. Cháu bé, đầu quấn băng trắng toát. Ống thở được nối với chiếc máy monitor để ngay đầu giường. Sự sống của cháu bé được biểu thị bằng màn hình nơi có sóng hình sin nhấp nhô…
Mẹ của cháu bé là chị Hoàng Thị Lả, ở xã Mường Than, huyện Than Uyên, Lai Châu mới ngoài 30 tuổi, nước mắt lưng tròng, đôi mắt quầng đen bởi thiếu ngủ, giọng buồn buồn kể với tôi: Sáng 5/9 là buổi sáng định mệnh. Hôm đó, cháu Hoàng Thị Lủ, con gái chị năm nay lên lớp 3, nói với chị đi sang nhà bạn chơi để chuẩn bị cho ngày thứ 2 là khai giảng năm học mới. “Khi đi, cháu nó vui vẻ là thế, nhưng đến gần trưa, tôi không tin vào tai mình khi có người chạy về nhà báo con bé Lủ bị xe máy đâm, nặng lắm, đang cấp cứu trong bệnh viện huyện. Lao đến bệnh viện, các bác sĩ không cho vào gặp con vì đang thực hiện cấp cứu, khi đó có người đã nói với tôi, con bé sẽ khó qua khỏi. Một lát sau, bác sĩ trong buồng bệnh đi ra nói, con Lủ phải chuyển viện lên tỉnh. Ở đó có bác sĩ giỏi hơn, thiết bị tốt hơn, may ra cứu sống được con bé. Tôi ngồi trong xe cấp cứu lên tỉnh mà không khóc nổi, các bác sĩ đi cùng vừa dùng cái bóng thổi vào miệng, vừa cầm chai nước truyền vào người. 40km từ huyện Than Uyên lên đến tỉnh kéo dài dằng dặc…” – Chị Lả kể lại.
Nguồn: Sở y tế Việt Nam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét